Thứ Bảy, 28 tháng 4, 2012

Kinh nghiệm đi du lịch bụi

Du lịch bụi không còn xa lạ với giới trẻ, nếu không muốn nói đã trở thành một trào lưu. Nếu bạn muốn có một tuần xả hơi thật thoải mái, tại sao bạn không một lần thử "bụi"?

Bạn có thể đi hai người hay một nhóm. Điều quan trọng không ở số lượng thành viên tham gia mà nhất thiết phải chung sở thích để chia sẻ những khám phá.

4 "no"

Để một chuyến du lịch được gọi là "bụi" thì phải đảm bảo ít nhất hai điều: "no-tour" (không đi theo tour du lịch) và "no-guider" (không người hướng dẫn). Pro hơn, có thể còn thêm "no-bus", "no-hotel". Điều này đồng nghĩa với việc một nhân du lịch bụi phải kiêm tất tật từ A đến Z.

Trong cái oi bức có phần ngột ngạt đầu hè này, quần bò - áo phông là lựa chọn hàng đầu. Bụi không quan trọng trang phục đẹp, quần áo càng cơ động, ít nhăn - lâu bẩn càng tốt.

Và để nuôi dưỡng hành trình dài tới 4 - 5 ngày, bạn phải chuẩn bị hành lí thật tốt. Đồ dùng cá nhân, thực phẩm, thuốc thang, vật dụng đa năng cho đến giấy tờ tùy thân … tất cả đều phải được nằm trong danh sách. Thường thì mỗi thành viên trong nhóm sẽ lo một món. Và phương châm sống cho chiếc ba lô của chuyến đi là "gọn - nhẹ khỏe lưng, dồn lực cho hai cẳng"!

Bạn nhất thiết phải biết mình sẽ đến đâu để lên kế hoạch chi tiết và lo phương tiện. Nếu ở gần, có thể đi xe máy, vừa cơ động vừa linh hoạt (tất nhiên là đảm bảo an toàn). Những lộ trình cần đến ô tô hay tàu hỏa, bạn nên tìm hiểu trước giờ xe chạy và đặt trước vé (nếu không muốn chen chúc).

Và dù có đầy mình kinh nghiệm về du lịch cũng không nên coi thường tấm bản đồ, nó sẽ giúp bạn kiểm soát lịch trình qua mỗi chặng đường.

Đừng quên mang theo máy ảnh để ghi lại những khoảnh khắc tụ tập khó quên hay khung cảnh thiên nhiên hùng vĩ nơi bạn đến.

Nên đi đâu?

Bạn chỉ có 1 tuần để xả hơi nên những chuyến xuyên Việt hay quá cảnh qua biên giới đều phải tạm xếp lại. Nếu lấy Hà Nội điểm xuất phát, những tour gần nhất có các địa danh quen thuộc như: Khoang Xanh - Suối Tiên (Hà Tây), Tam Cốc – Bích Động (Ninh Bình).

Đẹp hơn hết bạn có thể đến Sầm Sơn - ở bãi biển đẹp nhất nhì miền Bắc này, ban ngày bạn có thể tắm hoặc leo núi, ban đêm đốt lửa trại. Việc duy nhất bạn phải làm để có một chuyến đi hoàn hảo là hãy giữ mình trước những dịch vụ mọc lên như nấm và nhiệt tình số một của những kẻ khéo mồi chài.

Nếu đã đến Sầm Sơn, bạn có thể tới Cát Bà - Hạ Long. Chỉ với 45 phút đi tàu từ phà Bính bạn đã đặt chân tới hòn đảo nước trong tới đáy. Đến đây, cả nhóm có thể vừa đi bộ vừa ngắm cảnh mà hướng thẳng tới bãi tắm Cát Bà, Cát Tiên. Hoặc bạn thuê tàu gỗ du ra vịnh Lan Hạ - nơi có vô số hòn đảo nổi lô nhô và neo lại những bãi cát mịn màng ngắm san hô qua làn nước trong vắt. Nếu còn hào hứng, bạn có thể rẽ vào vườn quốc gia Cát Bà rồi ghé sang vịnh Hạ Long và Bái Tử Long. Bấy nhiêu hành trình đủ ngốn của bạn từ 4 đến 5 ngày cả đi lẫn về.

Cũng là hướng Bắc nhưng chếch sang mé Tây một chút, dân bụi đích thực luôn mong một lần được lên Sa Pa. Tại đây bạn có khá nhiều sự lựa chọn. Thích đến bản tìm hiểu đời sống của người dân tộc thì đi Hàm Rồng – Thác Mạc - Cầu Mây – Cát Cát - Tả Van. Mê cảm giác mạnh thì leo Fanxipang, chinh phục nóc nhà Đông Dương. Khoái mua sắm thì ngó qua biên giới Việt – Trung.

Thực tế, du lịch bụi không đơn thuần là giải trí. Mỗi chuyến đi là một hành trình khám phá bản thân, trở về với thiên nhiên, thậm chí với nhiều người là tìm kiếm trí kỷ.

Đừng ném tiền khi đi du lịch bụi

Bạn than thở rằng không có tiền để đi du lịch. Đến khi có tiền để đi rồi, thì không ít người trong chúng ta lại phung phí tiền một cách khó kiểm soát. Một vài gợi ý nhỏ sau đây sẽ giúp bạn tiết kiệm tiền cho chuyến đi của mình.

Đừng mang quá nhiều hành lý

Rất nhiều người thiếu sự tính toán cần thiết cho việc sẽ mang theo cái gì và không mang theo cái gì khi đi du lịch, kết quả là bạn mang theo một núi những thứ không cần thiết, và phải trả thêm tiền cho chúng. Lời khuyên của tôi là hãy tính toán kĩ thời gian đi, xem trước thời tiết tại nơi đến để chọn loại quần áo phù hợp, hãy ưu tiên cho những bộ đồ nhẹ, dễ giặt và mặc đi mặc lại nhiều lần.

Hãng bay giá rẻ không phải bao giờ cũng rẻ

Nếu không có nhu cầu đi du lịch trong mùa lễ hội, hãy tránh bay vào mùa cao điểm như mùa hè hoặc Giáng Sinh. Một vài lưu ý khi đặt vé máy bay:- Mua vé từ trước, có những hãng máy bay cho phép mua vé trước cả một năm trời. Cố gắng săn được vé trong những đợt khuyến mại lớn.- Bay vào đầu hoặc giữa tuần để có giá vé rẻ hơn.- Những hãng máy bay giá rẻ chưa chắc đã rẻ.

Vì sao tôi nói điều này? Bởi nó chỉ là lựa chọn hợp lý cho những người đi du lịch với hành lý nhỏ gọn, không yêu cầu những dịch vụ khác. Còn nếu bạn đi du lịch với vô số đồ đạc, hoặc muốn đổi ngày giờ bay thì sẽ tốn cả đống tiền cho các khoản phí này.

Đi du lịch dài ngày và dùng đường bộ.

Một cách tiết kiệm khác khi đi du lịch là di chuyển giữa các quốc gia bằng đường bộ hoặc đường thủy. Nếu bạn có những chuyến du lịch dài ngày và đi qua nhiều vùng đất, xe bus, tàu hỏa, tàu thủy sẽ là các lựa chọn hợp túi tiền hơn nhiều.

Đừng chọn những khách sạn sang trọng

Một căn phòng thoải mái, giá cả hợp lý, an toàn là những tiêu chí tối giản nhất mà một người đi du lịch bụi cần. Trừ phi bạn cần không gian riêng tư, những dorm (phòng ngủ tập thể giống như ký túc xá, mỗi người có một giường, có những dorm rành riêng cho nam hoặc nữ) là lựa chọn tiết kiệm nhất. Ngay cả khi bạn chọn phòng riêng, cũng sẽ có những loại phòng giá rẻ hơn nếu bạn dùng chung nhà tắm với các phòng khác.

Dorm là loại phòng tiết kiệm nhất cho những ai có ngân sách du lịch eo hẹp. Nên lựa chọn nơi để ở trước khi bắt đầu hành trình, bằng cách truy cập vào các trang web đặt phòng như hostelworld.com, hostelbookers.com, agoda.com… bạn có thể so sánh giá cả cũng như vị trí của các khách sạn, nhà nghỉ.

Bên cạnh đó, những cộng đồng như CouchSurfing hay GlobalFreeloaders còn cho phép dân đi bụi tìm được những người bạn địa phương sẵn sàng cho bạn ở miễn phí.

Sử dụng phương tiện công cộng thay taxi

Hãy quên ngay các phương tiện xa xỉ như taxi đi và di chuyển như một người dân địa phương thực thụ. Hãy sử dụng xe bus, tàu hỏa, tàu điện. Bạn sẽ có rất nhiều điều thú vị khi sử dụng chúng: thứ nhất là tiết kiệm tiền, điều này là hiển nhiên, thứ hai là bạn sẽ có cơ hội để khám phá những nét văn hóa đời thường của đất nước nơi bạn viếng thăm. Xin đi nhờ xe cũng là một trong những cách tiết kiệm tiền khá hiệu quả. Tuy nhiên cách này cần cẩn trọng để tránh gặp phải những rủi ro không đáng có.

Dự trữ đồ ăn trong hành trình

Ẩm thực là một phần tất yếu mà bạn nên khám phá khi bước chân đến bất cứ một vùng đất lạ nào. Nhưng thay vì tốn tiền trong những nhà hàng sang trọng, bạn có thể ghé thăm những địa điểm được đánh giá cao bởi dân đi bụi, thậm chí thưởng thức thức ăn đường phố. Đừng ngại hỏi người dân địa phương và những địa điểm ăn uống được họ ưa thích.

Nên mua thêm đồ ăn nhẹ, trái cây, bánh mì tại các khu chợ địa phương, hoặc cửa hàng bán giá cố định. Bạn sẽ khó kiểm soát được việc tiêu tiền, nếu bất chợt bạn thấy đói mà lại không có lương thực dự trữ sẵn trong túi.Một điều rất nhỏ mà đôi khi bạn hay bỏ qua là việc phải mua quá nhiều nước sau những chuyến đi bộ tham quan. Thay vì phải mua đến 3-4 chai nước mỗi ngày, bạn có thể sử dụng chai kim loại hoặc dùng lại chai nhựa và lấy nước ở những điểm cung cấp miễn phí.

Làm hướng dẫn viên cho chính mình.

Tại sao phải thuê hướng dẫn viên đến mấy chục USD mỗi giờ, thay vì bạn hoàn toàn có thể làm hướng dẫn viên cho chính mình? Xin bản đồ, các tờ hướng dẫn du lịch tại sân bay hoặc điểm đến là bạn đã có được những thông tin miễn phí. Đơn giản hơn là đọc và in ra các thông tin về nơi đến trước chuyến đi hoặc mua một quyển sách hướng dẫn du lịch.

Liên lạc với người thân bằng internet nếu đi du lịch nước ngoài.

Đi ra nước ngoài và sử dụng các dịch vụ roaming hay gọi điện thoại quốc tế đường dài là cách nhanh nhất để bạn…hết tiền. Thay vào đó, hãy tận dụng tối đa internet để  viết e mail, dùng Facebook, Twitter, hoặc Skype, Yahoo!Messenger, bạn vẫn có thể liên lạc với người thân, vừa tiết kiệm được tiền.
Cùng với việc ghi lại cảm xúc trong chuyến đi, đừng quên liệt kê chi tiết các khoản chi để có sự tính toán hợp lý.

Ghi chép chi tiêu mỗi ngày

Cuối cùng nhưng không hề kém phần quan trọng là việc ghi chép chi tiêu mỗi ngày. Nếu bạn di chuyển nhiều trong chuyến hành trình của mình thì ghi chép là điều cực kì hữu ích, nó cho phép bạn ước lượng và tính toán khả năng tài chính trong chuyến đi, cũng như cho những chặng đường kế tiếp. Khi kết thúc hành trình và nhìn lại bảng ghi chép, có thể bạn sẽ ngạc nhiên với số tiền mình đã tiết kiệm được.

Du lịch, GO! - Theo VTC, DuLichVietNam

Kinh nghiệm du lịch bụi (phượt) tiết kiệm

Link to full article

Nhiều điểm du lịch hấp dẫn trong dịp nghỉ lễ 30/4

Dịp lễ này, nhiều cơ quan, đơn vị tổ chức cho cán bộ, công nhân viên đi nghỉ, vì vậy ngoài những tour có sẵn, các doanh nghiệp lữ hành còn sẵn sàng thiết kế tour riêng theo yêu cầu của khách.
.
Ông Huỳnh Thanh Hữu, Trưởng phòng Nghiệp vụ Du lịch, Sở Văn hóa Thể thao và Du lịch tỉnh Tiền Giang cho biết, dịp kỷ niệm 30/4 và 1/5 năm nay địa phương mở thêm nhiều tour tuyến du lịch mới hấp dẫn, phục vụ nhu cầu du khách trong ngoài nước.

Công ty Vạn Bình An đưa vào hoạt động giai đoạn I Khu du lịch Tân Thành-Hàng Dương tại ven biển Gò Công với vốn đầu tư 30 tỉ đồng trên diện tích 12 ha. Tỉnh tập trung khai thác Khu du lịch sinh thái Đồng Tháp Mười tại huyện Tân Phước vốn đầu tư 6,5 tỉ đồng.

Đây là hai điểm nhấn du lịch mới của tỉnh Tiền Giang nhằm quảng bá, giới thiệu tới du khách những nét đặc sắc về thiên nhiên hoang dã Đồng Tháp Mười và biển Gò Công có cảnh trí thơ mộng, giàu tiềm năng kinh tế với những sản phẩm du lịch hấp dẫn, độc đáo.

Các doanh nghiệp du lịch lữ hành tiếp tục phát huy lợi thế các tour du lịch sinh thái sông nước miệt vườn lâu nay đã khẳng định thương hiệu “du lịch Tiền Giang” trên bản đồ du lịch các tỉnh thành phía Nam mà điểm đến hấp dẫn là cù lao Thới Sơn (thành phố Mỹ Tho), chợ nổi Cái Bè, nhà cổ Cái Bè, bãi biển Tân Thành (Gò Công Đông), di chỉ Óc Eo Gò Thành (Chợ Gạo), chùa Vĩnh Tràng (thành phố Mỹ Tho)..., đáp ứng nhu cầu của du khách.

Nằm ven sông Tiền, tiếp giáp với biển Đông và gần Thành phố Hồ Chí Minh, du lịch là một trong những thế mạnh của tỉnh Tiền Giang, được địa phương khai thác hiệu quả nhiều năm nay. Toàn tỉnh hiện có gần 30 doanh nghiệp kinh doanh lữ hành với rất nhiều sản phẩm du lịch đa dạng, hấp dẫn, mỗi năm thu hút trên 1 triệu lượt du khách trong đó có 525.000 khách quốc tế, doanh thu trên 237 tỉ đồng/năm. Từ đầu năm đến nay, Tiền Giang đón trên 362.000 lượt du khách (tăng 5,4% so cùng kỳ), trong đó có gần 195.000 khách quốc tế, mang lại doanh thu trên 97 tỉ đồng (tăng 17,4%).

Ông Lê Văn Thành, Giám đốc Trung tâm Lữ hành quốc tế Hữu Nghị tỉnh Nghệ An cho biết, bên cạnh các tour du lịch văn hoá, tâm linh như thăm “Hành trình kinh đô Việt cổ”, “Xứ Nghệ địa linh nhân kiệt” kết hợp với khám phá ẩm thực địa phương thì các tour du lịch biển, tham quan rừng nguyên sinh kết hợp nghỉ dưỡng được nhiều du khách lựa chọn trong dịp nghỉ lễ 30/4, 1/5. Dịp này, nhiều cơ quan, đơn vị tổ chức cho cán bộ, công nhân viên đi nghỉ, vì vậy ngoài những tour có sẵn, các doanh nghiệp lữ hành còn sẵn sàng thiết kế tour riêng theo yêu cầu của khách.

Chùm tour theo sự kiện - lễ hội của Hữu Nghị Nghệ An Travel được mở rộng và đa dạng với các tour từ ngắn ngày tới dài ngày hướng đến những địa điểm nghỉ dưỡng rất được du khách ưa chuộng như Cửa Lò, Bái Đính, Hạ Long, Hải Phòng, Ninh Bình, Quảng Bình, Đà Nẵng, Đà Lạt, Nha Trang, Huế, Phú Quốc, Phan Thiết, Đại Nam… Hữu Nghị Nghệ An Travel cũng giảm giá cho khách hàng đăng ký đi theo đoàn với số lượng từ 16 người trở lên.

Theo đánh giá của các Trung tâm lữ hành, các tour nội vẫn chiếm ưu thế bởi giá cả phù hợp, chất lượng dịch vụ cũng không kém so với các tour nước ngoài. Xu hướng khách “nội” đi nước ngoài nghỉ lễ cũng tăng, đặc biệt là đi Trung Quốc, Campuchia, Thái Lan, Lào, Singapore, Malaysia.

Các doanh nghiệp kinh doanh dịch vụ lữ hành du lịch tại Vĩnh Long đã chuẩn bị sẵn sàng cho các tour du lịch đón khách trong dịp lễ 30/4. Do thời gian nghỉ bù dài và trong dịp này tỉnh Vĩnh Long tổ chức nhiều hoạt động sôi nổi kỷ niệm 20 năm tái lập tỉnh Vĩnh Long (1992-2012) nên các doanh nghiệp lữ hành thiết kế các tour gắn với tham quan các di tích lịch sử-cách mạng trên địa bàn như Khu di tích lịch sử cách mạng Cái Ngang, Đền thờ cố Chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng Phạm Hùng, đình Tân Giai, miếu Công Thần, tham quan Hội chợ triển lãm 20 năm thành tựu của tỉnh Vĩnh Long.

Theo Trung tâm Điều hành du lịch Công ty cổ phần du lịch Cửu Long, từ ngày 29/4-2/5, dự kiến Công ty đón trên 400 lượt du khách, trong đó có 200 khách quốc tế. Trong dịp này, du khách được tổ chức đi thuyền trên sông Tiền và xem bắn pháo hoa trong đêm lễ hội ngày 26/4 Kỷ niệm 20 năm tái lập tỉnh Vĩnh Long.

Các điểm du lịch như Trang trại Vinh Sang, điểm du lịch Mai Vàng (huyện Long Hồ), điểm du lịch Cồn Sừng-Đông Hậu (huyện Tam Bình) đã chuẩn bị sẵn sàng đón khách, dự kiến lượng khách trong những ngày lễ tăng từ 5 -7% so với ngày thường. Các doanh nghiệp quan tâm làm mới các dịch vụ như tổ chức du thuyền, trò chơi trên sông nước, tham quan cù lao bằng xe đạp… thu hút đông giới trẻ, học sinh sinh viên. Chi phí thấp, tour tham quan trong ngày là lợi thế để các điểm sinh thái vườn thu hút khách.

Theo các doanh nghiệp kinh doanh du lịch, năm nay giá cả các dịch vụ ăn uống, vui chơi… không tăng để thu hút khách, các doanh nghiệp, điểm du lịch nhà vườn chỉ phụ thu thêm tiền cước phí đò đưa khách. Tại bến đò An Bình (thành phố Vĩnh Long), Công ty cổ phần du lịch Cửu Long đã tăng cường đội tàu du lịch và hợp đồng với các chủ đò của trên 40 phương tiện để tổ chức đưa khách tham quan các điểm du lịch sinh thái ở 4 xã cù lao huyện Long Hồ với giá cước phù hợp và đảm bảo an toàn cho khách tham quan.

Du lịch, GO! - Theo TTXVN

Link to full article

Đền Thái Vi yên tĩnh giữa đại ngàn

Nằm yên tĩnh giữa rừng núi đại ngàn vùng đất huyền thoại cố đô Hoa Lư, Ninh Bình, đền Thái Vi là một di tích lịch sử vô cùng quý báu, gắn liền với lịch sử triều đại nhà Trần.

Ai xuôi thuyền Tam Cốc dạo chơi thắng cảnh nhớ ghé đền Thái Vi chiêm ngưỡng một không gian văn hóa lịch sử vô cùng độc đáo và có giá trị này.

Đến đền Thái Vi có hai cách, hoặc là trên đường xuôi thuyền vào Tam Cốc, đến lối lên bờ thì dừng chân ở đầu con đường nhỏ đi bộ vào đền. Hai là từ bến đò Văn Lâm rẽ phải, đi theo đường bộ, con đường song hành với dòng Ngô Đồng để vào đền.

Đền nằm trong một không gian tĩnh mịch, dáng dấp vô cùng cao quý, thanh tao. Nơi đây là một ngôi đền thiêng liêng, thờ các vị vua đầu của triều đại nhà Trần như Trần Thái Tông, Trần Thánh Tông, Trần Nhân Tông, Trần Anh Tông, các vị tướng Trần Hưng Đạo, Trần Quang Khải và hoàng hậu Thuận Thiên.

Ngôi đền đầu tiên nơi này đã được xây dựng ngay sau khi kháng chiến chống quân Nguyên Mông thắng lợi năm 1258, khi vua Trần Thái Tông quyết định nhường ngôi cho con rồi lui về vùng núi non này, lập am Thái Vi để xuất gia. Sau này các vị vua Trần Thánh Tông và Trần Nhân Tông cũng xuất gia tại đây.

Đường vào đền cây xanh ngát tỏa bóng mát cả lối đi. Dựa lưng vào núi Cấm Sơn, mặt hướng ra sông Ngô Đồng, cả một khung cảnh của đền tạo nên cảm giác thật yên bình thanh tịnh.

Trước đền còn lại Giếng Ngọc xây bằng đá xanh và hai con ngựa ngay trước cổng Nghi Môn cũng được xây dựng bằng đá xanh nguyên khối. Con đường chính trục dẫn vào chính điện băng qua một gác chuông làm bằng gỗ lim, mái lợp mũi hài, các góc nhọn cong vút lên như hình đuôi chim phượng.

Sân đền và con đường chính đạo đều được làm bằng đá xanh. Hàng hiên trước là sáu hàng cột tròn làm bằng đá xanh, chạm nổi đầu rồng chầu vào chính điện. Nhang án đặt giữa chính điện cũng là một khối đá xanh lớn và bề thế, tạo nên giá trị vô cùng lớn cho ngôi đền này.

Bởi đây có thể được xem là một ngôi đền duy nhất được làm hoàn toàn bằng đá xanh nguyên khối nhưng đường nét trang trí vô cùng uyển chuyển như thể là chạm trổ trên gỗ, thể hiện tài năng chạm khắc đá của người thợ lành nghề trong vùng, đã tạo nên mọi chi tiết sống động còn nguyên giá trị đến ngày nay và cả đến mai sau.

Chính điện thấp và tĩnh mịch, theo đúng phong cách đền chùa miền Bắc, bên trong trầm và tối, tạo cảm giác trang nghiêm. Tượng các vị vua Trần, các tướng lĩnh, hoàng hậu Thuận Thiên.. đặt trang trọng trên án thờ.

Mùi hương trầm lan đi khắp nơi. Người đến viếng đền không bao giờ vãn nên hương không bao giờ tàn hết. Người giữ đền thấy có khách đến thăm bèn gõ một hồi trống thiêng để không khí trong đền thêm long trọng.

Đền Thái Vi gắn liền với lịch sử đời nhà Trần, nên đây là một nơi linh thiêng để người dân khắp nơi trên cả nước đến để tưởng nhớ công lao của các vị vua Trần. Bên cạnh đó, với kiến trúc truyền thống “nội công ngoại quốc”, đường nét trang trí tinh tế sắc sảo, đền còn chuyên chở những giá trị văn hóa, kiến trúc, tinh thần vô giá cần được yêu quý, trân trọng, giữ gìn mãi với thời gian.

Du lịch, GO! - Theo TTXVN

Link to full article

Lạ miệng nộm củ cải khô xứ Nghệ

Bản thân củ cải khô đã là món ăn lạ miệng với bất cứ ai từng thưởng thức. Khi làm nộm củ cải khô với nem tai sẽ có mùi vị thơm ngon, béo ngậy của nem tai, lạc vừng, dai dai của củ cải, thơm của rau mùi, là món ăn bình dị khó quên.

Người miền Trung những khi mất mùa, rau màu rẻ người dân thường kỳ công thái những miếng củ cải đem phơi khô, cất giữ đến mùa Đông và mùa mưa mang ra nấu lên, mùi thơm bay khắp xóm.

Nguyên liệu làm món nộm củ cải khô nem tai: Để làm nộm nem tai củ cải khô, cần nguyên liệu như sau: củ cải khô, nem tai, rau thơm, chanh, lạc vừng, gia vị cần thiết là đường, bột canh, mì chính, mắm thơm. Củ cải khô chọn loại thơm ngon, tránh ẩm mốc.

Trước tiên, củ cải khô luộc qua nước sôi, sau đó rửa sạch qua nước sôi để nguội, vắt ráo nước, dùng đũa làm tơi lên cho ráo hết nước. Nem tai cho ra đĩa, rửa rau thơm, rau mùi, ớt cay thật sạch, để ráo nước. Lạc rang lên, bỏ vỏ, giã nhỏ.

Củ cải khô sau đó được trộn gia vị gồm bột canh, mì chính cho thật ngấm, cho một muỗng cà phê nước mắm thơm trộn lên, nêm vừa miệng, cho đường vào trộn tiếp cho đậm đà, sau đó cho ớt cay và vắt chanh vào. Trộn cho đến khi ngấm hẳn, nêm củ cải vừa miệng, chua ngọt vừa đủ. Cho một ít lạc giã nhỏ trộn đều củ cải, sau đó trộn thêm một ít rau thơm thái nhỏ. Cuối cùng cho nem tai vào trộn đều lên, cho lạc vừng, rau thơm trộn lần nữa và cho ra đĩa.

Món nộm thơm ngon dọn ra mâm nhìn thật hấp dẫn, khi nếm thử có mùi vị béo ngậy, thơm ngon của nem tai, dai dai của củ cải khô, vị cay cay, chua chua ngọt ngọt, và bùi bùi của lạc vừng khiến nâm cơm trở nên hấp dẫn hơn. Món nộm không quá khó để làm mà còn bình dị và đặc biệt dân dã, thử một lần để không quên mùi vị ấy, mùi vị bùi bùi khó lẫn, khó quên.

Du lịch, GO! - Theo Afamily.vn

Link to full article

Người Việt “khoe hàng” từ bao giờ?

Khi các giáo sĩ phương tây sang Việt Nam truyền đạo vào đầu thế kỷ XVII, họ rất ấn tượng với tổ chức gia đình, tục thờ cúng tổ tiên, và nền nếp Nho giáo của làng.

Họ nhận thấy cấu trúc gia đình Việt ràng buộc bởi những chuẩn mực đạo đức được chấp thuận rộng rãi (đạo lý), rằng người đứng đầu gia đình có thẩm quyền giải quyết mọi xung đột bên trong gia đình…

Gia hiến, gia giáo xưa

Alexandre de Rhodes cho rằng một hệ thống (đạo lý) như vậy nếu có ở châu Âu sẽ làm giảm đi tới ¾ số vụ kiện. Những người (Việt) giàu có nhiều vợ và cha mẹ nghèo phải bán con để trả nợ, nhưng gắn bó về (tình cảm và) nghĩa vụ cha con, anh chị em trong gia hệ là vô cùng bền chặt (theo Rome và các sứ mạng truyền giáo, tác giả Chapoulie).

Nhưng nếu như ở Nhật hơn trăm năm trước, kẻ cắp bị chôn sống cùng với… cả họ (từ Việt: “cả lò”) nhà mình, kể cả đứa bé nằm trong bụng người con dâu, thì ở Việt Nam, hình phạt gọt đầu bôi vôi dành cho phụ nữ có hoang thai.

< Nữ sinh Huế xưa.

Và khoe thân xác, khác với ở châu Âu lúc đó đã có thể xem như “tốt đẹp bày ra”, những cặp ngoại tình Việt tới giữa thế kỷ XX, nếu bị phát hiện, vẫn có thể phải chịu hình phạt lột trần như nhộng giữa làng, rồi trói lên bè chuối thả trôi sông… Họ khó có hy vọng được ai cứu.

Thách thức đầu tiên về một hình tượng “nuy”, nhưng kiểu Tây, có thể là Đấu xảo (Triển lãm thuộc địa) năm 1902. Theo tác giả Jean Ajalbert trong Những định mệnh của Đông Dương (Les destinées de l’Indochine, xuất bản 1911), trong gian Mỹ thuật nước Pháp, đã có cả đám người đứng ngẩn ra, hoặc ngượng ngùng che miệng cười trước tấm hình khoả thân, “Người Annam xem ra còn chưa biết tất cả những gì là cơ thể phụ nữ…”. Thời đó, phụ nữ Việt mặc áo cài tới tận cổ và gấu quần phải chấm mắt cá chân.

< Cô gái xưa bên gian hàng gỗ.

Nhưng tệ nạn DAI BAY (đi vệ sinh ở nơi công cộng) thì cho tới hôm nay vẫn còn dai dẳng, cho dù nó thể hiện chủ yếu ở đàn ông. Người nước ngoài cho tới hôm nay vẫn không “tiêu hoá” được sự công khai và tuỳ tiện này của các công tử “Hà lội”, ở nhiều góc phố tại Thủ đô văn hiến.

Ràng buộc bởi tập quán

Trong tiến trình “Mỹ hoá” ở miền Nam Việt Nam trong chiến tranh Đông Dương lần thứ II, các tác giả phương Tây vẫn muốn chỉ rõ sự khác biệt giữa “gái ba” ở các đô thị, và phụ nữ Việt Nam.

Tác giả Richard West trong Thắng lợi ở Việt Nam (Victory in Vietnam) viết rằng không mấy phụ nữ Việt nam, kể cả những ai học tiếng Anh, chấp nhận “lối sống Mỹ”.

West viết:“Phái nữ Việt không hút thuốc, hoặc uống rượu; họ trinh trắng, tiết hạnh; khi khiêu vũ, họ muốn nhảy các điệu tango, rumba cổ, hay foxtrots, hơn là uốn éo một cách lười nhác theo cách mà hiện nay người Mỹ gọi là nhảy (dance). Tất cả những phụ nữ Việt đều nhất quyết mặc áo dài.

Khi tạp chí Playboy ra một số báo về phụ nữ châu Á, trong khi đại diện của nước khác ở châu này hoặc khoả thân, hoặc nửa khoả thân, một phụ nữ Việt Nam (được chụp) vẫn mặc áo dài, kín cổ, dài tay, và chấm đến đầu gối.

< Nét đẹp của phụ nữ Hà Nội xưa.

Sau sự kiện này, diễn viên điện ảnh Kiều Chinh (được thể hiện mặc áo dài dân tộc trên Playboy) nói rằng cô ta đã giận dữ khi thấy ảnh mình xuất hiện cùng trang với các phụ nữ (nước khác) không mặc quần áo. Cùng kỳ với hàng ngàn phụ nữ Việt làm gái mại dâm cho lính Mỹ, Playboy đã không thể thuyết phục được một diễn viên, một người mẫu, hoặc một nữ thư ký người Việt nào thoát y.

Người Việt bảo thủ về trang phục đến mức đề xuất làm trễ cổ áo dài xuống một inch sẽ làm nổ ra một cuộc tranh luận tương đương với tranh cãi ở phương Tây về áo tắm không có nửa trên (topless swim – suit)… Các tranh luận vẫn tiếp tục, nhưng (tới năm 1974), vẫn chưa hề có đề xuất rằng người Việt sẽ chuyển sang mặc các trang phục phương tây”.

< Phụ nữ Thượng trong lễ hội.

Kín là thật kín, tuy nhiên vẫn có nhiều ngoại lệ: phụ nữ người vùng cao ngày xưa vẫn thật tự nhiên ở trần trong công việc hàng ngày hoặc khỏa thân hoàn toàn khi tắm suối. Thậm chí  tại nhiều làng mạc ngày xưa: người ta vẫn vô tư thoát y cạnh giếng nước chung để tắm gội và cho rằng đó là việc rất tự nhiên - người lạ đến, cũng tắm nhưng mặc quần đùi... mới là điều bất thường!

Mà không phải chỉ vùng xa, tại thành thị vào thời Pháp thuộc cũng có những cô gái hơ hớ tuổi xuân khỏa trần tắm sông hay làm mẫu chụp ảnh. Vậy nên ngày nay mới có những cuộc triển lãm ảnh - bưu thiếp xưa về những khía cạnh khác nhau về đời sống và con người thuộc thế hệ cha ông mình từ hơn một thế kỷ trước.

Ví dụ như lần triển lãm tại Hà Nội cùa nhà sưu tập bưu ảnh nổi tiếng người Pháp Philippe Chaplain (của nhiếp ảnh gia người Pháp Pierre Dieulefils - 1862-1937) với những hình ảnh và bưu thiếp những người phụ nữ Việt Nam khỏa thân trong nhiều tư thế, dáng điệu, bối cảnh và cách phục sức khác nhau.

< Người xưa vẫn vô tư tắm giặt.

Hoặc như lần triển lãm ảnh “Ký ức Hà Nội xưa” tại chợ Hàng Da cũng là một cơ hội để người Hà Nội được nhìn lại những hình ảnh về thiếu nữ Hà Nội trong thế kỷ 19 và đầu thế kỷ 20, trong đó cũng có nhiều tấm ảnh khỏa trần.
Nhưng đa phần: sự kín đáo thì phụ nữ VN ngày xưa vẫn kề cận đầu bảng trong quan niệm Á Đông.

Thần “đô la” giáng thế

Tuy nhiên, chỉ thế hệ tới lúc đó đã trưởng thành có cơ đứng vững. Từ năm 1965 chính quyền VNCH cho phép các giải trí trường kinh doanh nghề mại dâm. Nghề tú bà, ma cô từng hình thành từ thời quân đội viễn chinh Pháp, nay công khai phát triển.

Cùng với sự xuất hiện của đồng đô la, lan tràn các quán rượu kiểu Mỹ, hộp đêm, nhà chứa, phòng tắm hơi…

< Vì đô la (ảnh minh họa).

Tại đây công khai trao đổi xác thịt, kể cả kiểu đồng tính, mãi xoá đi những điệu vũ thướt tha và chuyện tình “dị chủng” vụng trộm, hoa lá cành kiểu Pháp, tự truyện Continenetal Saigon (xuất bản 1976) của chủ cũ của Hôtel Cotinental đổi phận thành nhà văn Phillippe Franchini, than thở.

Nhưng tìm gạch nối cho hai phong cách ăn chơi Pháp và Mỹ đâu có thiếu. Chẳng hạn, các quán ba có nhảy go – go khá phổ biến ở miền Nam Việt Nam. Đây là điệu nhảy à gogo tiếng Pháp, có nghĩa là (chơi) hết mình, thoải mái (abudance, galore). Vũ nữ có khi mặc hai mảnh, thậm chí một mảnh (topless).


< Một quán bar ở miền nam thời tạm chiếm.

Theo báo Tiền tuyến, Sài Gòn 11/12/1969 nửa triệu lính Mỹ, như trên trời rớt xuống, tiêu tới 30 triệu USD/tháng (tính trượt giá - khảng hơn 200 triệu USD hôm nay). Đây là hiện tượng được các cơ cấu đánh giá thời cuộc của chính quyền Sài Gòn cho là đã làm “thay đổi bộ mặt xã hội miền Nam”, khi một bộ phận dân cư làm “dịch vụ” tại những nơi quân đội nước ngoài trú đóng kiếm tiền “dễ dàng” hơn .

Trong những thay đổi lớn nhất chắc phải kể đến nhân sinh quan. Từ nay, sắc đẹp, kể cả nhờ đồng tiền (mỹ viện), là “tư bản”, xác thịt là hàng hoá. Khoe xác thịt là quảng cáo, là show hàng. Rải rác trong lưu trữ của Mỹ là các tin, ảnh về “thoát y phục vụ binh lính Mỹ” thời tạm chiếm.

Nhảy với… thần chết

Dịch vụ giải trí, theo các tác gia phương tây, là điểm nhấn của hoạt động kinh doanh ở miền Nam thời tạm chiếm. Nhưng nó còn là sự vỡ oà về nếm trải lạc thú theo kiểu yến tiệc trong nguy nan của cả một số người Việt, như chiêm nghiệm cảm giác mạnh một cách “sành điệu”.

< Một ban nhạc rock ở Biên Hoà thờii tạm chiếm.

Cuốn “Cuộc chiến của Australia ở Việt Nam” (Vietnam The Australian war, NXB Happer Collins, 815 trang), tác giả Paul Ham đã dành cả một chương mang tên “R&R” (rest and relaxation) để nói về nghỉ ngơi - giải trí của quân đội viễn chinh phe Mỹ tại Nam Việt Nam. Sách có đoạn viết về Sài Gòn những năm cuối thập kỷ 60: “Bên những đại lộ lớn, rợp bóng những hàng cây, cánh nhà giàu Việt Nam mở những tiệc tùng phô phang, đàng điếm, với sò huyết, rượu Pháp, gan ngỗng (foie gras), và trứng cá ngập bàn, trong khi dân đen chui rúc trong những ổ chuột dựng từ vỏ hộp Coke đập bẹt, trệu trạo nắm cơm chim.

Bên bờ sông, rạp Majestic và khách sạn Continental, công trình rập khuôn theo thềm lục địa (Continental Shelf), vẫn còn khét mùi của mốt “nhái” theo Pháp (faux - French) đã suy tàn. Chúng là sân chơi của trác táng thâu đêm, với vài xen có thể mua nổi cả một bạn nhảy tango. Tình dục, á phiện, cờ bạc, nhảy đầm và rock’n roll được xài dữ, theo phong cách Hoàng đế Xê za. ‘Tiệc tùng, yến ẩm, hội hè liên miên’, một nữ y tá người Úc thốt lên, ‘cả Sài Gòn như đều ngấu nghiến những thời khắc mông muội giát vàng của cái thành phố hoang dâm vô độ này, dù vẫn cảm nhận được rằng ngày tận diệt (apocalypse) đã cận kề’.

Được bộ máy chiến tranh của Mỹ tài trợ, mọi thứ thú vui đã xả láng đến mức khản giọng. Nam Việt Nam đã có một quá khứ đủ hùng hậu để làm hài lòng ông chủ Mỹ theo cung cách chợ đen, với hối lộ, đút lót là luật chơi phổ biến…”

Các tác giả phương Tây cho rằng dịch vụ thoát y là cung xuất hiện đáp ứng nhu cầu thanh toán được của các cụm quân viễn chinh. Vẫn theo Richard West, người Mỹ nhận thấy phụ nữ Việt “vụ lợi và có khuynh hướng thương mại (mercenary and commercially minded)”.

Tác giả Paul Ham kể “một vũ nữ ‘hàng ngoại’ (exotic) đến ‘khoe hàng’ (strutted her stuff) trên sân khấu ở trại lính Úc (ở Việt Nam). Đột nhiên, cô gái Việt nhỏ nhắn này giật bỏ cái xu chiêng rồi cưỡi lên vai một cảnh sát chiến đấu to như bò mộng, ngả người ra đằng sau hắn, và bắt đầu làm tình giả vờ với cái cổ của tay MP này... Đám đông lính tráng sôi lên, chồm lên phía sàn diễn, để rồi bị cảnh sát chiến đấu và ‘các cha tuyên uý giận dữ’ chặn đứng”.

< Thoát y vũ trong một căn cứ Mỹ tại Đà Nẵng, 1967.

Mới biết một tập thể, từng được dạy dỗ cả về tình dục học và kỹ năng sống, vẫn phải được canh giữ về phần xác, bởi cảnh sát vũ trang, và phần hồn, bởi các linh mục khổ hạnh. Nhưng đám đông lính tráng vẫn “nóng máy”, đến mức súng đạn đã nhiều lần nổ trong các sô diễn này. Truyền thông phương Tây cho hay diễn viên Cathy Wayne đã thiệt mạng trong một vụ như vậy ngay trên sàn diễn.

Năm 1975, Mỹ rút quân hoàn toàn khỏi Nam Việt Nam trên những chiếc trực thăng cuối cùng. “Người Mỹ ra đi, nhưng đồng đô la ở lại”, truyền thông Pháp chiêm nghiệm. Ai đó vẫn tìm cách show hàng không vì nghệ thuật đâu, chủ yếu vì tiền xanh thôi.

Du lịch, GO! Theo Vietnamnet và nhiều nguồn khác.

Link to full article

Hôm qua tôi đi Chùa Hương

Lần đầu tôi đi Chùa Hương cách đây khá lâu, khi đó chưa có hệ thống cáp treo như bây giờ. Đúng là đi Chùa Hương trong một ngày không thể cảm nhận hết những gì vốn có tại nơi được mệnh danh "Nam Thiên đệ nhất động" này.

Sự hùng vĩ của thiên nhiên với núi non sông suối cùng những hang động chùa chiền trên miền đất của huyện nằm phía Tây Nam Hà Nội có tên gọi cũng giàu ý nghĩa: Mỹ Đức khiến cho Hương Sơn trở nên nổi tiếng xưa nay. Hàng năm, đến mùa lễ hội kéo dài trong 3 tháng (từ tháng Giêng đến tháng 3 âm lịch) Chùa Hương đón hàng triệu khách trong và ngoài nước đến tham quan vãn cảnh, cúng Phật.
Năm Nhâm Thìn, cơ quan Báo Du lịch sau ngày làm lễ tổng kết năm cũ triển khai công tác năm mới đã tổ chức cho anh chị em ở ba miền đi tham quan Chùa Hương trong ngày thứ bảy.

Chuyến xe 30 chỗ ngồi xuất phát từ trung tâm Hà Nội hồi 8h30 sáng đến Bến Yến khoảng 10h30. Mọi người được phát vé tham quan, vé đi cáp treo 2 chiều, lên thuyền lớn từ bến Yến đến Đền Trình sau đó thẳng tiến theo dòng suối Yến đến bến chùa Thiên Trù.

Lễ chùa xong, đoàn xuống nghỉ chân, ăn trưa tại nhà hàng số 1 Thiên Trù mang tên Quyết Thắng thuộc Công ty thắng cảnh du lịch Chùa Hương. Nhà hàng rộng rãi chứa hàng trăm người cùng lúc. Nơi đây có cả chỗ nằm nghỉ cho khách. Quanh khu vực này khách vào ra không ngớt. Các quầy hàng bán đồ sản vật của địa phương và trong nước chất ngồn ngộn hai bên đường, cho thấy sự phong phú, đa dạng các mặt hàng lưu niệm phục vụ nhu cầu mua sắm cho du khách tại đây.

Đặc biệt nhiều gian hàng bánh kẹo còn liên tục mời khách thưởng thức miễn phí. Về dịch vụ ăn uống giá cả cũng phải chăng. Chỉ với 20 – 30 nghìn đồng một suất cơm bình dân. Còn tại nhà hàng cao cấp, bữa ăn nóng sốt với nhiều món cá, rau, thịt thú rừng kèm cả đồ uống, giá 120 nghìn đồng/1 người. Ăn uống xong, cả đoàn lên ga cáp treo. Đông cứng người trên các lan can dẫn lên tầng cao nhất, nơi cáp treo đỗ. Nghe nói hôm chính hội, cáp treo ở đây bị quá tải do có đến hàng vạn người đổ về. Hôm nay ngày cuối tuần cũng có đến hàng nghìn người từ khắp nơi đến.

Sau khoảng 10 phút đi cáp treo, chúng tôi leo một hồi tới cửa động. Trong động Hương Tích tràn ngập người và khói hương. Đang ở bên ngoài trời ấm nóng, lại phải đi bộ leo dốc ai cũng đổ mồ hôi, nhưng khi bước qua cửa động, đi xuống những bậc đá trong hang thì cảm giác mát lạnh bỗng ập vào người.

Dòng người đi xuống và đi lên không ngớt. Dưới đáy hang ẩn hiện ánh sáng trời, ánh đèn điện, hơi nước từ các thạch nhũ đá rỏ xuống tạo nên bầu không gian và không khí thật linh thiêng, kỳ lạ...

Vẫn biết nơi tiên cảnh phật ngự chỉ dành cho những điều thanh thoát, không tục luỵ, ô nhiễm. Song, những gì trông thấy ở Chùa Hương không khỏi khiến khách du chạnh lòng. Đầu tiên phải kể đến lượng thuyền đò ngược xuôi trên suối Yến vẫn còn va chạm nhau, thi thoảng còn có những chiếc canô tự tạo phóng vun vút giữa những con thuyền.

Nghe mấy chị chèo thuyền ngồi trên bến Thiên Trù than thở: Đã có lệnh cấm nhưng không hiểu sao canô vẫn chạy. Điều đó không những phá vỡ cảnh quan mà còn dễ gây tai nạn cho khách.

Có chị dẫn chứng cách đó mấy ngày đã có tai nạn chìm canô, may không chết người, chủ canô đã bị phạt tiền. Rồi chuyện rác thải vẫn bềnh bồng trôi trên dòng nước và ngay cạnh bến thuyền cho đến các điểm dừng chân trên đất liền, nhất là khu vực đi vào cáp treo.

Rác tràn ngập trên mặt đất do thiếu những thùng rác công cộng và biển báo nhắc nhở. Một vấn đề đã được dư luận bức xúc từ các năm trước về nạn thịt thú rừng bị giết mổ, treo tại các nhà hàng vẫn chưa được khắc phục. Nhiều hàng vẫn treo các con thú như nai, nhím, chồn... thậm chí có hàng còn treo cả con thú mới bị giết mổ, máu chảy loang đỏ trên mặt đất, trông rất phản cảm.

Thiết nghĩ, một ngày, với hàng nghìn, hàng vạn khách đến, số tiền thu được từ các loại vé, các dịch vụ ăn uống, mua sắm khác tại đây là rất lớn. Nhẩm tính, với mỗi người chi phí trung bình từ 300 đến 500 nghìn (cho một tour trọn gói từ trung tâm Hà Nội đến Chùa Hương) cộng với những người ở các tỉnh, thành khác đến nữa, nếu nhân lên ta sẽ được con số “khủng”!

Tuy nhiên, với các chị chèo thuyền, doanh thu của họ bị khấu trừ khá nhiều, tôi không biết đích xác, nhưng họ kêu khổ lắm. Và hầu như số tiền thu nhập chính của họ vẫn là tiền bo của khách.

Vợ chồng chị lái thuyền cho đoàn chúng tôi cũng không ngoại lệ, dù chúng tôi đi theo lịch trình trọn gói (trong đó đã có vé đò). Khi đoàn chúng tôi lên bờ chị cố nài nỉ xin tiền bo... Những điều tưởng chừng như nhỏ nhặt trên rất cần được Chính quyền, Ban quản lý Chùa Hương để tâm và có những phương án giải quyết hữu hiệu nhằm thoả mãn mong mỏi của cả du khách và người dân bản địa.

Lúc ra về, đoàn chúng tôi đã bất ngờ khuấy động sông nước bằng những câu hò lời ca hùng tráng. Những giọng hát trên dòng suối Yến từ đoàn chúng tôi hôm đó đã gây được sự chú ý và thu hút được khá nhiều các đoàn tham gia, khiến cho khung cảnh sông nước khi đó thật náo động. Quả là một chuyến đi đầy hào hứng và đáng nhớ!

Du lịch, GO! - Theo Báo Du Lịch, internet

Link to full article

Bài đăng phổ biến